Home / Văn mẫu lớp 10 / Cảm nghĩ của em về ngày đầu tiên đi học

Cảm nghĩ của em về ngày đầu tiên đi học

Đề bài: Hãy nêu cảm nghĩ của em về ngày đầu tiên đi học

Bài làm

Ai cũng có ít nhất một kỉ niệm để yêu, để nhớ. Với tôi, đó là những kỉ niệm của buổi tựu trường đầu tiên tôi vào lớp Một. Mỗi khi nghe tiếng trống trường rộn rã, tiếng đọc bài non nớt của mấy em học sinh lớp Một, hồn tôi lại như bay về và sống lại những kỉ niệm đẹp đẽ của ngày khai trường mười năm về trước. Đó là ngày đầu tiên tôi đi học.

Sáng hôm đó, một buổi sáng mùa thu mát mẻ, bầu trời trong xanh và cao vút, tôi đi đến dự lễ khai trường đầu tiên. Tôi đã cảm nhận được sự long trọng của buổi sáng hôm nay khi biết cả bà và mẹ đều đưa tôi đi học. Tôi dậy sớm hơn mọi ngày, tuy vậy, lúc đó tôi không thấy hồi hộp cho lắm. Tôi mặc trên người một chiếc áo trắng và cái quần đen vừa dài vừa rộng , mái tóc dài được kết làm hai bím hai bên. Khi còn học mẫu giáo, tôi luôn luôn có những bộ quần áo cộc và mặc tới lớp như lúc ở nhà.

cam nghi cua em ve ngay dau tien di hoc - Cảm nghĩ của em về ngày đầu tiên đi học

Cảm nghĩ của em về ngày đầu tiên đi học

Vì vậy mà khi khoác lên mình bộ trang phục này, tôi cảm thấy vô cùng trang trọng và đứng đắn, dường như mình đã lớn hơn rất nhiều. Và biết đâu đấy, trong lúc này tôi đã cao gần bằng mẹ tôi. Sách vở của tôi rất nhẹ nhàng: hai, ba quyển vở mọng và cái bút, cái thước nữa được mẹ tôi đựng trong một cái túi cước có những bông hoa rực rỡ. Cuối cùng thì cái thời khắc tôi vừa mong đợi vừa lo lắng đã đến. Tôi bước từng bước đầu tiên trên con đường làng quanh co, khúc khuỷu.

Mẹ tôi và bà tôi đang đi rất gần tôi, mẹ đã nắm lấy bàn tay tôi từ lúc nào không rõ. Con đường làng nhỏ bé phải gồng mình gánh trên vai dòng người đông nghẹt. Có rất nhiều người vui vẻ, tươi cười. Nhưng cũng có một số học sinh chắc cũng bước vào lớp một như tôi, đưa con mắt ngơ ngác của một chú chim non nhìn ráo rác xung quanh, rồi như cảm thấy mình quá bé nhỏ trước quang cảnh này, họ cúi mặt xuống chỉ chực khóc mếu. Càng đến gần trường tôi càng hồi hộp, càng lúng túng.

Nhìn thấy mấy anh chị cạnh tôi tươi cười, cầm cặp nhẹ nhàng, tôi cũng đòi cầm túi bằng được. Công việc đó đã tiếp thêm cho tôi sự tự tin, tôi tự thấy trang trọng và hãnh diện với mọi người xung quanh là mình đã cầm được bút vở mặc dù tay tôi đã mỏi mỏi và bắt đầu thấy nặng. Bụi, lá khô cứ luồn lách, quấn lấy chân chúng tôi, nhưng cũng may, khi tới trường bụi bặm vẫn chưa kịp làm bẩn bộ trang phục quý báu của tôi.

Xem thêm:  Viết bài tả quang cảnh nhà tù trưởng Đăm Săn sau khi chiến thắng Mtao Mxây

Sân trường cũng dày đặc cả người, chẳng khác gì khi tôi đi trên đường. Gương mặt ai như cũng sáng sủa và sẵn sàng mở một nụ cười thật tươi. Tôi nhìn quanh mà không biết mình nhìn để làm gì. Những người học sinh cũ chạy nhảy, chơi đùa vui vẻ với nhau trong sân trường rộng. Trước kia, tôi vẫn hay đến trường hái hoa phượng trong những ngày hè rực lửa, đi khắp các lớp để nhìn để ngắm. Vậy mà giờ đây, dưới con mắt của tôi, ngôi trường như một nơi xa lạ và oai nghiêm, tôi hình như vẫn chưa biết gì về nó cả. Sân trường cũng có bụi tuy nhiên ít hơn ngoài đường kia nhiều.

Dưới tán phượng um tùm, rộng lớn, ngôi trường mái ngói đỏ này thật nhỏ bé. Nhưng với tôi như thế đã là rất rộng lớn, rất trang nghiêm. Kìa! Tôi đã bắt gặp người bạn của tôi, người bạn tí hon đã học cùng tôi hồi mẫu giáo- Việt Anh. Việt Anh chạy đến gần tôi, chúng tôi nắm tay nhau đứng gần cổng trường nói với nhau một vài câu mà tôi không còn nhớ rõ nữa. Tiếng trống bỗng vang lên dội vào lòng tôi bao hồi hộp, lo âu. Học sinh lớp lớn hơn đã tập trung và sắp hàng ngay ngắn ở giữa sân trường. Quanh tôi, mấy cậu học trò mới vẫn đứng im, đưa con mắt rụt rè nhìn nhau. Tôi và Lan cũng đứng im. Tôi cảm thấy nếu không nắm vào tay Lan thì tay tôi sẽ run bắn lên mất. Tôi nghe rõ tiếng đập thình thịch từ ngực tôi phát ra, tim tôi đập loạn lên, ngày càng mạnh. Có lúc, lồng ngực tôi như bị ép xuống khiên tôi suýt ngạt thở.

Một người phụ nữ trẻ, thướt tha trong bộ áo dài đến bên chúng tôi, nhẹ nhàng bảo chúng tôi xếp hàng. Tôi lưỡng lự đưa mắt nhìn bạn tôi rồi chúng tôi đi theo cô. Tôi quay lại, bắt gặp nụ cười dịu dàng, ấm áp của mẹ tôi và tôi biết mình quyết định đúng đắn. Chúng tôi, dưới sự hướng dẫn của cô giáo trẻ măng, đã xếp hai hàng ngay ngắn ở giữa cổng trường. Trong tiếng nói của một cô giáo, tiếng vỗ tay chào đón rộn rã, chúng tôi bước từng bước một và một khoảng đất nhỏ giữa các lớp lớn hơn. Gió ngừng thổi, lá ngừng rung, chim ngừng hót và hàng phượng đứng nghiêm trang đón mời những cô cậu học trò nhỏ lớp một.

Xem thêm:  Soạn bài các hình thức kết cấu của văn bản thuyết minh

Thầy giáo hiệu trưởng đứng trên một bục cao đọc một lá thư và lời khai mạc buổi lễ với giọng nói trầm ngâm, nghiêm nghị. Sau đó thầy nói với chúng tôi: “Vậy là các em đã bắt đầu một năm học mới. Các em học sinh cũ phải tiếp tục phấn đấu học tập. Còn các em học sinh lớp một hãy gắng học tập chăm chỉ, ngoan ngoãn để thầy cô, cha mẹ các em được vui lòng. Các em có đồng ý không?” Tai tôi hơi ù ù nhưng tôi vẫn nghe rõ giọng nói trầm trâm, trìu mến của thầy và tôi, tất cả chúng tôi đều “dạ” thật to, thật rõ để thể hiện lòng quyết tâm của mình. Rồi thầy đến bên cái trống được dán hoa văn rất đẹp, gõ một hồi trống âm vang, hồi trống báo hiệu năm học mới đã đến rồi.

Chúng tôi còn được nghe nhiều bài hát hay, xem điệu múa đẹp. Sau đó, một cô giáo đứng tuổi lên tuyên bố bế mạc lễ khai giảng, các em đi vào lớp theo hướng dấn của thầy cô. Một lớp, hai lớp rồi tất cả các lớp đều đi vào lớp theo hàng theo lối thẳng tắp trừ lớp một chúng tôi. Cô giáo trẻ ban nãy đến. Tôi những tưởng cô sẽ dẫn chúng tôi vào một lớp nào đó ở ngôi trường này. Nhưng không, cô dẫn học sinh lớp một ra cổng, đi ngược lên một con đường khá dài với sức tôi. Tôi đang đứng trước cửa một ngôi trường mới lạ. Tôi vẫn không hiểu gì cả. Chúng tôi lại bước những bước cuối cùng để vào lớp học.

Lòng tôi tự nhiên thấy vui sướng lâng lâng không hiểu vì tôi được tới tận hai ngôi trường hay là vì được học ở ngôi trường to đẹp này. Đúng là ngôi trường này to, rộng hơn trường lúc nãy, tường vàng, cửa sổ xanh và mái ngói đỏ tươi chứ không lẫn rêu xanh như vừa rồi. Phải đến một hai năm sau tôi mới hiểu rằng: Trường Tiểu học của chúng tôi kia nhỏ và ít lớp nên chúng tôi phải đi học nhờ ở trường cấp hai Trung học. Thế là, với tấm lòng vui vui đó, tôi bước vào một lớp trong ngôi trường tôi lạm nhận là của tôi.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật Phương Định trong truyện Những ngôi sao xa xôi của Lê Minh Khuê

Tôi bước qua ngưỡng cửa lớn rồi dừng lại, chợt nhớ mẹ vô cùng. Tôi quay lại và tôi nhận ra mẹ đi sau tôi từ lâu rồi. Bà cũng đi, vài phụ huynh cũng đi sau chúng tôi. Trong lúc bà tôi nói chuyện với những người lớn kia thì ở ngoài cánh cửa, mẹ đưa tay vuốt nhẹ trên mái tóc tôi. Ở trong này, một bàn tay cũng vuốt nhẹ lên mái tóc tôi. Ánh mắt của mẹ và cô gặp nhau, nụ cười của mẹ và cô cũng gặp nhau. Tôi thấy ở cả hai người đó đều toát vẻ dịu dàng, ấm áp lạ lùng. Mẹ cầm lấy tay tôi trao vào tay cô giáo rồi nói chuyện một vài câu. Tôi chia tay mẹ và đi vào lớp cùng cô.

Tôi chạm vào một cái ghế rồi tự nhiên đến bất ngờ, tôi ngồi xuống cạnh một người bạn cũng có vẻ nhỏ bé, thông minh. Chúng tôi bắt chuyện với nhau rất nhanh, hỏi tên và trò chuyện với nhau một lúc. Dưới cuối lớp là một cái giá để chúng tôi để mũ nón. Cô giáo trẻ đã cầm theo những hình rất đẹp, rất lạ cuốn hút tôi. Ngoài cửa sổ, vài cánh chuồn chuồn bay lượn rập rờn, nhè nhẹ cạnh mấy bông hoa. Tiếng chim ríu rít nhưng tôi không tìm thấy bóng chim nào ẩn trong tán phượng. Rồi tiếng nói nhẹ nhàng của cô vang lên. Tôi không nhớ đến những trò bắt chim thả diều nữa mà quay lại, khoanh tay lên bàn. Bạn tôi quay sang: “Hà ơi! Cô giáo bắt đầu giảng bài rồi đấy!” Tôi gật đầu rồi chăm chú lắng nghe.

Tôi đã trải qua 10 buổi khai giảng, đã sống 10 năm dưới thế giới học đường. Trong những năm ấy, đôi cánh ước mơ, kiến thức của tôi được tiếp thêm sức lực. Và kỉ niệm ngày đầu đi học sẽ còn mãi trong tôi.

Trần Báu

Incoming search terms:

  • ngày đầu tiên đi học

Check Also

Cảm nghĩ của em về thầy cô giáo

Cảm nghĩ của em về thầy cô giáo

Đề bài: Em hãy nêu cảm nghĩ của em về thầy cô Bài làm “Mấy …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *