Home / Văn mẫu lớp 9 / Kể lại kỉ niệm đáng nhớ về thầy cô

Kể lại kỉ niệm đáng nhớ về thầy cô

Đề bài: Em hãy kể lại một kỉ niệm đáng nhớ về thầy cô

Bài làm

Sáng sớm hôm nay em thức dậy từ năm giờ sáng với một tâm trạng háo hức, một niềm vui khó tả thành lời. Bởi hôm nay tôi dược trở lại ngôi trường cấp 1 thân thương mang tên: “Trường Tiểu Học Mai Đình”, tham dự lễ kỉ niệm năm mươi lăm năm ngày thành lập trường và ngày nhà giáo Việt Nam 20-11.

Sau khi thu dọn đồ đạc cá nhân cần thiết, em lên xe vào lúc bảy giờ đúng. Không biết tại sao mà em cảm thấy có một chút bồn chồn xen lẫn hồi hộp. Không biết trường mình bây giờ thay đổi nhiều không? Các thầy cô giáo bây giờ còn đứng trên bục giảng dạy học nữa không hay đã nghỉ hưu rồi? Cây phượng vĩ già với biết bao kỉ niệm vui buồn của lớp tôi chắc vẫn còn chứ? Tất cả các bạn trong lớp tôi chắc cũng về trường đông đủ để ôn lại kỉ niệm xưa đây.

Hàng loạt câu hỏi hiện lên và đang chờ tôi tự mình trả lời. Kể từ khi lên học đại học cho tới bây giờ đã hơn mười năm trôi qua tôi mới trở lại trường. Cũng có lần, mấy đứa bạn thân rủ tôi về thăm trường và các thầy cô giáo cũ nhưng do học xa nhà vì em học trường huyện nên thỉnh thoảng mới về nhà . Em chỉ có thể thỉnh thoảng gọi điện cho thầy cô giáo cũ hỏi thăm sức khoẻ vào ngày lễ Tết. Vậy nên tem rất vui khi được mời về thăm trường nhân kỉ niệm năm mươi lăm năm ngày thành lập trường và ngày nhà giáo Việt Nam 20-11. Mặc dù đã lâu không gặp nhưng tôi vẫn nhớ như in hình ảnh của trường mình- ngôi trường đã đưa tôi bước vào ngưỡng cửa cuộc đời.

Xe chạy bon bon trên đường suốt 3 tiếng đồng hồ cuối cùng dừng lại ở trạm trả khách cách trường khoảng năm mươi mét. Em không về nhà và đi bộ vào trường với một bó hoa đỏ thắm trên tay để tặng nhà trường. Tiết trời hôm nay mát mẻ, dễ chịu ủng hộ cho mọi hoạt động của nhà trường. Những tia nắng nhảy nhót vui đùa qua kẽ lá như những đứa trẻ tinh nghịch. Không khí xung quanh vui tươi, náo nhiệt. Học sinh trong trường, cựu học sinh, các khách mời ăn mặc gọn gàng, chỉn chu đi lại tấp nập. Từ xa cũng đã nhìn thấy màu đỏ rực rỡ của những lá cờ của toàn bộ hàng rào quanh trường đang tung tăng trước gió như chúc mừng lễ kỉ niệm và chào đón khách đến tham dự.

Xem thêm:  Phân tích khổ cuối bài thơ Con Cò của Chế Lan Viên

Ngay từ ngoài cổng trường, tôi đã nghe thấy những giai điệu quen thuộc của bài “ Bụi phấn”- bài ca bất hủ mà trong cuộc đời học sinh không ai là không biết đến: “ Mai sau lớn lên rồi, làm sao có thể nào quên. Ngày xưa thầy dạy dỗ, khi em tuổi còn thơ…”. Từng câu từng chữ dẫn dắt tôi về những kỉ niệm chỉ có ở thời học sinh vô lo, vô nghĩ.

ke lai ki niem dang nho ve thay co - Kể lại kỉ niệm đáng nhớ về thầy cô

Kể lại kỉ niệm đáng nhớ về thầy cô

Tôi dừng lại trước cổng trường quan sát toàn bộ khung cảnh xung quanh trường. Ôi trường mình dạo này thay đổi nhiều quá! Trong trí nhớ tôi ngôi trường hiện lên với hai dãy nhà ba tầng: dãy nhà A và dãy nhà B dành cho cả 5 khối lớp 1, 2,3,4,   và 5. Còn bây giờ vẫn là hai dãy nhà đó nhưng đã có thêm dãy nhà D bốn tầng khang trang, sạch đẹp xây ở phía sau giữa hai dãy nhà. Sân trường trồng rất nhiều cây xanh toả ra bóng mát và những bồn hoa, bồn cỏ nhân tạo rất đẹp và thân thiện với môt trường.

Nơi chính dãy nhà A là một sân khấu to trang trí vô cùng đẹp với những lăng hoa tươi đủ màu sắc và dòng chữ in hoa nổi bật: “ LỄ KỈ NIỆM 55 NĂM NGÀY THÀNH LẬP TRƯỜNG VÀ CHÀO MỨNG NGÀY NHÀ GIÁO VIỆT NAM 20-11”. Không hiểu sao tôi lại có cảm giác giống như ngày đầu tiên bước vào trường. Trường tôi là trường điểm nên để là học sinh của trường chúng tôi phải trải qua kì thi rất quan trọng. Ngày đầu tiên đến nhận lớp tôi rất hồi hộp và háo hức, tự hứa với bản thân không được ngủ quên trong chiến thắng, phải cố gắng học tập thật tốt. Là một đứa khá hoà đồng nên khi mới nhận lớp tôi đã làm quan với nhiều bạn mới và là những người bạn thân trong ba năm cấp 3.

Xem thêm:  Cảm nhận về bài thơ Mây và Sóng của Tago

Tôi vừa đi vào trong trường đã nhìn thấy nhiều bạn học cũ. Chúng tôi chào hỏi rồi nói toàn chuyện trên trời dưới đất, hỏi thăm về gia đình và công việc hiện tại. Cả lũ cùng kéo nhau sang nhà hiệu bộ để tặng hoa và quà tri ân các thầy cô giáo cũ. Chúng tôi còn gặp được cô chủ nhiệm bây giờ đã nghỉ hưu được nhà trường mời về dự lễ kỉ niệm. Cô không khác trước nhiều lắm nhưng mái tóc đen mượt thả ngang vai năm xưa giờ đã điểm bạc và buộc thấp gọn gàng.  Chúng tôi nói chuyện rất vui vẻ cùng cô giáo một lúc lâu rồi mới xin phép cô để đi tham quan trường.

Mọi người chia thành nhiều nhóm nhỏ để thăm trường. Tôi đi cúng 3 đứa chơi thân từ hồi cấp 1 đến giờ là Huyền, hằng, Nga đi xem các lớp học. Các lớp bây giờ được trang bị cơ sở vật chất đầy đủ với bốn quạt trần, sáu bóng đèn dài chống cận, bàn ghế sạch đẹp. Không như chúng tôi hồi trước, do điều kiện cơ sở vật chất còn khó khăn chỉ là những bóng đèn đỏ sợi đốt rất khó nhìn. Chúng tôi đi tiếp ra sau vườn trường tham quan. Năm nay trường tổ chức cắm trại truyền thống cho các khối lớp nên có rất nhiều trại đẹp và cách trang trí khác nhau. Mấy đứa bạn rủ nhau đến cây phượng già ở phía cuối vườn trường, nấp sau cả một rừng thông xanh um tùm. Chính cây phượng nơi đây- kỉ niệm đáng nhớ nhất đời tôi cùng với lớp. Đó là vào đầu hè năm lớp 4, hoa phượng nở đỏ rực khắp một vùng trời. Mấy đứa con gái chúng tôi rất thích và rủ cả đám con trai lớp trèo lên cây bẻ phượng còn chúng tôi ở dưới canh. Các bạn nam vừa trèo lên cây đang định bẻ thì bị bác bảo vệ bắt được, phải viết bản tường trình vì tội phá hoại tài sản chung của trường.

Xem thêm:  Soạn bài Làng

Cô chủ nhiệm còn phạt cả lớp đi lao động hai ngày liền khiến chúng nó kêu trời kêu đất, oán thán nhìn đám chủ mưu chúng tôi. Đúng là nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò mà.Cây phượng đã chứng kiến tuổi học trò của tất cả các thế hệ học sinh và đặc biệt là lớp tôi. Tạm biệt cây phượng già tôi quay lại tụ họp cùng các bạn trong lớp và cô chủ nhiệm. Mọi người kể lại nhiều kỉ niệm xưa đáng nhớ nhất, cảm ơn tất cả các thầy cô đã dạy dỗ để chúng tôi có ngày hôm nay. Và luôn biết ơn họ đã gắn bó cả cuộc đời mình trong sự nghiệp “trồng người” là những người lái đò thầm lặng truyền tải các kiến thức, kinh nghiệm thực tế cho học sinh. Vậy nên ông cha ta đã đúc kết ra: “ Qua sông phải bắc cầu Kiều

"Muốn con hay chữ phải yêu cầy thầy”.

Hay:

“Một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy”.

Cuôc chơi vui đến đâu rồi cũng phải kết thúc, bữa tiệc rồi cũng tàn. Mọi người chia tay nhau hối tiếc, hi vọng ngày nào gần nhất lại tụ họp được cả bốn mươi lăm thành viên trong lớp và cô chủ nhiệm. Tôi ra về mang theo một niềm vui mà thật nhẹ nhàng bình dị. Tạm biệt mái trường thân yêu, tạm biệt các thầy các cô và yêu tất cả mọi người, yêu mọi thứ nơi đây bởi một thời để nhớ.

Trần Báu

Check Also

Phân tích bài thơ Đồng chí của Chính Hữu

Phân tích bài thơ Đồng chí của Chính Hữu

Đề bài: Anh chị hãy phân tích bài thơ Đồng chí của Chính Hữu Bài …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *