Home / Văn mẫu lớp 9 / Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình bạn

Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình bạn

Đề bài: Em hãy kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình bạn

Bài làm

Trong cuộc sống mỗi con người, tình bạn là một thứ tình cảm quý giá, tình bạn giúp ta trưởng thành, bên ta những lúc ta vui buồn…Bạn có biết không? Để có được một tình bạn đẹp thật không dễ dàng và giữ gìn nó mãi êm đềm trong sáng thì lại càng khó hơn, em nên lấy một câu châm ngôn của tình bạn có ý nghĩa về những điều cố gắng để giữ một tình bạn đẹp.

Như Pam Brown đã từng nói: “Tình bạn có thể vượt qua hầu hết mọi thứ và phát triển trên mảnh đất cằn cỗi; nhưng nó cần thỉnh thoảng bồi phủ một chút với thư từ và các cuộc điện thoại và những món quà nhỏ bé ngớ ngẩn để nó không chết khô”, và tôi, suýt nữa tôi đã đánh mất một tình bạn mà theo tôi, nó rất quý giá.

Tôi không nhớ tình bạn của tôi và Chi bắt đầu như thế nào nữa, chỉ nhớ là nó đến một cách rất tự nhiên và trong sáng và khi nhận ra điều đó chúng tôi đã cảm thấy rất vui và hạnh phúc, vì hai đứa luôn dành những điều tốt đẹp cho nhau, khi mắc sai lầm thì chỉ ra cho nhau.

2 đứa chúng tôi là hai con “mít ướt” chuyên khóc nhè những chuyện không đâu trên đời. Những lúc buồn chúng tôi thường tâm sự với nhau, khóc trên bờ vai nhau những khi điểm kém, không cần hỏi nhiều chỉ cần nắm tay là đủ. Tuy những cử chỉ không lời nhưng cũng khiến cho trái tim ấm áp và bình yên. Điều đó khiến tôi cảm thấy như thế nào này: Hạnh phúc, thích thú, cảm giác mình là trung tâm vũ trụ trong tình bạn này .

Nhưng rồi đời không như mơ, cái gì cũng có những lúc trắc trở, rồi biến cố xảy ra làm tình bạn của chúng tôi dần trở nên phai nhạt. Cái cảm nhận đó của tôi nhanh chống biến mất khi Thủy xuất hiện, một ngươi bạn gái vừa chuyển đến lớp tôi, bạn ấy ngồi gần Chi.  Ban đầu thì 3 đứa cũng chơi vui vẻ, Thủy là một người hiền tính hòa nhã dịu dàng….

Xem thêm:  Bình giảng bài Chuyện người con gái Nam Xương của Nguyễn Dữ

Tôi cảm thấy có cái gì đó khang khác so với trước, dường như Chi dần xa lánh tôi, ngược lại, Chi lại đối xử với Thủy có vẻ thân thiện và rất khác với các bạn khác trong lớp, mặc dù tôi biết là tính tình Thủy hòa nhã và là người mới đến, cần một người bạn để có thể không bơ vơ, lạc lõng giữa lớp của tôi nhưng tôi mặc kệ, tôi cảm thấy không yên, một cảm giác khó tả như kiểu mình vừa bị ai đó cướp mất cái gì đáng giá của mình vậy.

Tôi cảm thấy tình bạn đó của tôi bị chia sẻ cho người khác khiến tôi cảm thấy không vui chút nào. Trong những lần tranh luận, mỗi lần tôi sẽ đóng góp ý kiến, tôi đưa ra ý kiến là Chi đồng tình ngay, tôi như là một người quân sư đắc lực cho  Chi nhưng khi có Thủy thì ý kiến của tôi không phải khi nào cũng được Chi đồng ý 100 % mà thay vào đó nghe những gì Thủy nói, dường như tôi bị bơ, bị bỏ rơi giữa cái gọi là nhóm bạn chơi với nhau này.

ke lai mot ki niem sau sac ve tinh ban - Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình bạn

Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về tình bạn

Em cảm thấy buồn và thất vọng về Chi, chắc đây sẽ là lần tôi đưa ý kiến cuối cùng của mình. Dần dần như tình bạn của chúng tôi có một rào cản nào vậy, chúng tôi không còn thân thiết với nhau như trước, không phải đi đâu cũng kè kè với nhau. Thay vào đó, dường như Chi cũng đã phớt lờ tôi đi, Chi và Thủy chơi với nhau nhiều hơn, còn mình vì điều đó nên dỗi này, rất nhiều lúc Chi cùng Thủy tới rủ mình chơi cũng nhưng lấy cớ bận, mắc học không chơi cùng được, sợ bố mẹ la. Tại sao khi nhìn trong lớp học thấy hai bạn đó chơi và cùng nhau học là vừa thấy tức, vùa thấy bản thân mình thật tội nghiệp vừa cảm thấy tủi thân.

Xem thêm:  Soạn bài liên kết câu và đoạn văn (luyện tập)

Dường như với sự cáu gắt vô cớ của tôi thì Chi bắt đầu dè chừng với tôi, rồi hai đứa ít chơi, rồi tôi lại cáu gắt với nhiều người, tôi không còn muốn chơi với ai nữa, thấy ai thân thiết với nhau là tôi là cáu gắt và tìm cớ gây sự. Tôi cứ tưởng cái kết là: mất tình bạn hay cái tình bạn của tôi,tình bạn đó sẽ tan vỡ nhưng không phải như vậy, có một sự việc đã diễn ra khiến chúng tôi lại quay lại với nhau.

Chuyện là như thế này các bạn ạ, tôi bị ốm phát ban vào những ngày ôn thi cuối năm chuyển cấp nằm ở nhà một mình, nhìn trời nhìn đất thấy cô đơn vô cùng. Không hiểu tại sao lại khó chịu vô cùng, một cái cảm giác lạ lùng, khó chịu…. trong đầu luẩn quẩn trách móc đứa bạn. Tôi cứ trong vòng luẩn quẩn của suy nghĩ, mắt tôi bắt đầu liu diu.

Rồi đột nhiên, rầm rập, nghe tiếng bước chân lên cầu thang, rất quen thuộc, trong đầu óc tôi biết đó là bước chân của ai nhưng lí trí tôi lại lấn át là Chi  ư? xì, nó thì còn quan tâm gì đến mình nữa,  chưa kịp diễn tả hết dòng suy nghĩ thì: một cái mặt với con mắt to trong, cái miệng cười "toác đến cả mang tai"  "lòi" ra sau cánh cửa phòng, chưa hết ngạc nhiên thì thêm một người nữa cũng xuất hiện, bạn không biết tôi ngỡ ngàng đến từng nào đâu, 2 người bạn mà lâu nay tôi tức tối, không thèm chơi cùng lại đến thăm tôi. Lúc này tôi không biết diễn tả như thế nào, những người khiến tôi cảm thấy cuộc đời thật tươi đẹp trong những ngày bệnh. Nhưng lạ thay, lòng tôi nhẹ hẫng lạ, một cảm giác thoải mái vô cùng, thì ra tôi biết lý do mà tôi cảm thấy khó chịu hôm nay là vì mình quá ích kỉ.

Bạn đến thăm bạn ốm là một chuyện rất bình thường nhưng không hiểu tại sao, lúc đó tôi lại cảm giác khác hẳn một cảm giác mà chính tôi cho là phải biết tại sạo lại có cảm giác khác lạ đến như vậy. Giống như mình tuy vui trong lòng nhưng vẫn giả bộ lạnh nhạt. Khi nghe thì không hiểu sao, có lẽ tôi đã quá xúc động khi nhận ra rằng tôi như một con ngốc, không nhận ra đc tình bạn mà lâu nay, tôi ôm chầm lấy hai đứa và khóc như một đứa trẻ thơ.

Xem thêm:  Soạn bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương.

Từ đó, chúng tôi trở thành những người bạn thân của nhau. Chơi chung với nhau, học cùng nhau và lớn lên cùng nhau. Viết tiếp con đường phía trước. Năm tháng dần qua, từng mối quan hệ trong đời cũng dần nhạt nhoà rồi biến mất lúc nào chẳng rõ. Có những hình bóng mà tên của họ giờ tôi cũng chẳng tài nào nhớ nổi, nhưng cũng có những dáng hình lại khiến tôi chẳng sao lãng quên được, ngay cả trong từng giấc ngủ.

Những giây phút chúng tôi từng có với nhau giờ đã xa cách bởi hai từ dĩ vãng, họ vẫn là chính mình, và tôi vẫn chẳng là ai khác, chỉ là chúng tôi đã trở thành xa lạ, lạ lẫm đến độ dù cố gắng thế nào cũng vẫn là người-lạ-từng-quen mà thôi. Cũng giống như cái danh sách bạn chỉ có duy nhất một cái tên, một ngày mai khi chẳng còn cần đến nhau nữa liền lạnh lùng xoá bỏ tên người ấy ra khỏi danh sách kia, và chẳng còn một chấm xanh sáng đèn nào ở danh sách ấy nữa cả. Nhưng cuối cùng chúng ta vẫn là những người bạn, tri kỉ của nhau.

Trần Báu

Check Also

Phân tích bài thơ Đồng chí của Chính Hữu

Phân tích bài thơ Đồng chí của Chính Hữu

Đề bài: Anh chị hãy phân tích bài thơ Đồng chí của Chính Hữu Bài …

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *