Viết về cô giáo hôm nay

Viết về cô giáo hôm nay

Bài làm

Đời người ai cũng có những kỉ niệm riêng, vui có, buồn có và nhiều lúc chúng cứ đan xen lẫn lẫn lộn tạo nên từng dòng cảm xúc trong lòng mỗi người. Nói về những kỉ niệm đẹp là người ra nhớ ngay đến thời còn là học sinh cắp sách đến trường. Tôi cũng vậy, trong suốt mười mấy năm ăn học, tôi cũng có bao kỉ niệm đáng nhớ. Những hình ảnh mà tôi luôn nhớ đến là cô giáo chủ nhiệm năm lớp chín của tôi người mà có lẽ suốt cuộc đời này tôi sẽ không thể quên.

Cô giáo mà tôi muốn kể đến trong bài viết này là cô giáo Lại Thị Phương Thoa, hiện đang giảng dạy môn ngữ văn tại trường THCS Liêm Chính. Mọi người biết đến cô bởi sự nhiệt tình và tâm huyết với nghề. Cũng như bao nhà giáo khác, cô rất giản dị và gần gũi. Tiết học đầu tiên, chúng tôi lần lượt giới thiệu về bản thân mình với cô. Tôi cảm nhận được rất rõ trên khuôn mặt cô lúc nào cũng nở một nụ cười. Trong mỗi tiết học, cô giảng bài rất kĩ và cô luôn liên hệ với những ví dụ bên ngoài để chúng tôi dễ tiếp thu bài hơn. Nói đến ngữ văn, nhiều người cho rằng đây là môn học thiên về học thuộc, chỉ chú trọng lí thuyết và kém sự sáng tạo. Nhưng trong giờ của cô, chúng tôi được thỏa sức trình bày những ý kiến riêng của mình. Mặt nào tốt cô sẽ chú ý để chúng tôi phát huy, điểm nào con yếu cô sẽ nhắc nhở để chúng tôi khắc phục. Bởi vậy, lực học môn văn của chúng tôi ngày càng tốt. Cô quan tâm đến chúng tôi như con mình vậy. Tôi còn nhớ như in mùa đông năm ấy, trời rét lắm, rét thấu tận xương tủy. Ngồi trong lớp, đôi tay chúng tôi cứ run lên bần bật, những đôi chân trần cứ cọ vào nhau mong sao tạo được chút hơi ấm. Nhìn thấy cảnh ấy, cô khẽ thở dài và thương cho những học trò bé nhỏ của mình. Quê tôi vẫn còn nghèo lắm, cha mẹ chúng tôi vẫn còn lam lũ lắm, cô hiểu được điều đó. Vào buổi học hôm sau, cô tặng mỗi học sinh một đôi găng tay và một đôi tất. Cô bảo “Quê ta còn nghèo lắm, các em phải cố gắng học giỏi để sau này xây dựng quê hương giàu đẹp hơn, cô có chút quà tặng các em, mong các em giữ gìn sức khỏe trong mùa đông này”. Vâng ! Món quà ấy đối với những học sinh nghèo chúng tôi là vô giá. Tôi biết với đồng lương ít ỏi của nghề giáo viên thì trang trải cuộc sống cũng còn khó khăn chứ đứng nói đến việc trích ra một phần để mua quà cho chúng tôi. Điều mà cô luôn trăn trở là làm sao để rèn luyện cho chúng tôi một đạo đức tốt. Cô dạy chúng tôi phải biết “uống nước nhớ nguồn”. Cứ vào cuối tháng, cô trò chúng tôi lại ra nghĩa trang liệt sĩ của xã để dọn vệ sinh. Trong lúc cắt cỏ, quét dọn, cô kể cho chúng tôi nghe những năm tháng chiến tranh ác liệt, bao người con quê tôi đã “vì quốc vong thân” để bảo vệ Tổ quốc. Đứng trước vong linh các anh hùng liệt sĩ, tôi hiểu mình cần phấn đấu học tập nhiều hơn để không phụ lòng các anh. Cô còn nhắc nhở chúng tôi phải làm tròn chữ hiếu với ông bà cha mẹ, không được làm họ buồn. Mặc dù cô quan tâm như vậy nhưng chúng tôi đã không ít lần làm cô thất vọng. Ở tuổi mới lớn, chúng tôi còn nhiều điều chưa chín chắn.. Năm ấy, tôi và các bạn đã tìm đến các quán game để khẳng định mình là sành điệu, hơn người. Nhưng cái gì cũng có cái giá của nó. Tôi và các bạn nhanh chóng bị cuốn vào những thói hư tật xấu tràn lan trên mạng. Tôi học ngày một sa sút, tính khí lại nóng nảy cục cằn. Tôi dần mất đi những người bạn tốt – chẳng ai muốn quan hệ với một học sinh hư hỏng như tôi. Cô buồn lắm. Cô đến nhà tôi gặp gỡ tôi cùng cha mẹ. Tôi đã lặng người đi khi nhìn thấy vẻ mặt của cha tôi lúc ấy. Bom đạn chiến trường đã không thể đánh gục ông nhưng giờ đây chính thằng con trai của ông đã làm ông suy sụp. Ông thất vọng trước thằng con đã từng là niềm tự hào của gia đình. Cô phê bình tôi một cách nghiêm khắc và chỉ cho tôi thấy khuyết điểm của mình. Tôi ân hận và chỉ muốn ôm chầm lấy cô để òa lên mà khóc. Từ hôm ấy, tôi chuyên tâm học hành và không bỏ học đi chơi nữa. Cảm ơn cô vì đã cứu tôi ra khỏi bãi lầy của sai lầm. Rồi một ngày, cô ốm nặng. Lớp chúng tôi nhốn nháo hẳn lên vì lo cho cô. Chiều hôm ấy, chúng tôi tìm đến ngôi nhà nhỏ của cô tại thôn Thượng Tổ 2 – Xã Thanh Châu. Thấy cô đang nằm nghỉ, chúng tôi ùa vào hỏi thăm cô. Chúng tôi mong cô đến lớp như những những đứa con mong mẹ trở về sau phiên họp chợ.

Xem thêm:  Hãy phát biểu suy nghĩ của anh (chị) về bài học cuộc sống mà bài thơ Những bó hoa của Văn Cao

Loading...

Rồi chúng tôi cũng sắp bước vào kì thi tuyển sinh vào cấp ba. Trong những ngày ôn thi, cô luôn ân cần động viên chúng tôi khiến chúng tôi quên hết mệt nhọc. Năm ấy, lớp chúng tôi đã có 98% các bạn học sinh đỗ vào các trường công lập. Có được kết quả ấy là nhờ công lao trời biển của cô.

Cô có hai con gái đều là những học sinh suất sắc của trường THPT Chuyên Biên Bòa. Cô sống chan hòa, giàu tình cảm nên được mọi người kính mến. Cô thật xứng đáng với tám chữ vàng mà Chủ tịch Hồ Chí Minh dành tặng phụ nữ Việt Nam “Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang”.

Giờ đây, sắp bước vào kì thi đại học nhưng hình ảnh về cô vẫn luôn vang vọng trong tôi. Những lời dạy của cô là hành trang cùng tôi đến suốt cuộc đời.

Đánh giá bài viết

Bài viết liên quan

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về mái ấm tình thương